Ở trọ cái khu Trương Định hơn 1 năm, bỏ qua cái bụi bặm hàng ngày thì khi chuyển đi, chắc chắn mình nhớ đến một ông cụ đạp xích lô.

Không biết là nên gọi cụ là Ông, Ông Già, Cụ Già hay là gì, bởi nếu không tính cái bộ râu bạc phơ, đôi mắt nhăn nhăn thì chắc chắn gọi Bác sẽ là quá già. Cụ thường chỉ đạp xích lô quanh khu Trương Định thì phải, có một lần gặp cụ ở Trường Chinh là xa nhất. Thường thường cụ chở đồ gì đó thuê cho người ta, khi thì một đống gỗ dài, khi thì cái giường cái tủ… Đạp xích lô vất vả là thế, nhưng lần nào mình gặp cũng thấy cụ đang rất vui vẻ, lúc thì tươi cười hớn hở, lúc thì huýt sáo, lúc thì đánh đánh cái tay lên cái xích lô trông nghệ sĩ lắm, vài lần còn thấy hát hò sảng khoái lắm, làm mình liên tưởng đến một hảo hán thời xưa, nhân vật gì trong phim Thủy Hử ấy.  Trời nắng hay se se lạnh thì cụ đều cởi trần, lúc thì có đội thêm cái mũ tai bèo trông hay phết. Da thịt của người lao động vất vả trông đen sạm và săn chắc, nhứng lúc mồ hôi chảy đầm đìa trong cái nắng chang chang trông đẹp vô cùng.

Thỉnh thoảng mình nghĩ cũng khổ thân cụ, trông có tuổi rồi mà vẫn phải đi đạp xích lô vất vả thế. Không biết con cái có ở gần không, nhỡ ốm đau thì thế nào. Nhưng nhìn niềm vui toát ra từ cụ thì mình nghĩ cụ đang cảm thấy hạnh phúc vì được lao động, chứ bắt ngồi không chắc buồn chết mất. Nghĩ lại bản thân mình, đi làm có vui được thế không, có lo lắng căng thẳng không, một ngày thoát ra khỏi cái lo kiếm tiền được mấy tiếng… mình lại thấy mình đáng thương hơn cụ.

Đến đây thì chả biết viết gì nữa, khi nào chụp lén được cái ảnh thì sẽ update vào đây.

Haizzz, phải học lại văn miêu tả của cấp 1 mất thôi.


One Response to “Cụ già”

  1. Em biết ông này.

    Ông này có khả năng huýt sáo to tương đương với còi xe, và tốc độ huýt sáo thì vô đối :D

Leave a Reply